日月蓮花歌

宋代 汪莘
偉哉天地間,誰家兩枝蓮。 紅蓮一枝瑰子鮮,白蓮一枝雪樣妍。 兩花徑面各千里,壓盡眾草無朱鉛。 不見賣花翁,不知阿誰擔南躔又北躔。 不見採花蜂,但見烏蟾兩點追過天津橋那邊。 有時雙暈更整整,有時五彩尤戈戈。 有時露下花頭濕,有時風起花頭偏。 五鳳銜入淵中淵,六龍插上天中天。 一入一上知何年,至今絡繹如梭穿。 花斂作昏舒作晝,世間未識春前後。 神農教民亂耕耨,唐侯指出兩花定節候, 唐侯司花方少年,朝朝暮暮長與花周旋。 苟非其人子莫傳,為花揀得花中仙。 姚家愛花故不俗,花前自鼓薰風曲。 采旗幻想芙蓉面,晚來旗腳薰風轉。 此花不費一錢買,付與後來司花模楷。 青春飛過秋飛回,紅白芙蕖花自開。 曾觀堯舜山河去,也見漢唐池館來。 看花人逐年年改,疇昔看花幾人在。
wěi zāi tiān jiān   shuí jiā liǎng zhī lián  
hóng lián zhī guī zi xiān   bái lián zhī xuě yàng yán  
liǎng huā jìng miàn qiān   jǐn zhòng cǎo zhū qiān  
jiàn mài huā wēng   zhī ā shuí dān nán chán yòu běi chán  
jiàn cǎi huā fēng   dàn jiàn chán liǎng diǎn zhuī guò tiān jīn qiáo biān  
yǒu shí shuāng yūn gèng zhěng zhěng   yǒu shí cǎi yóu  
yǒu shí xià huā tou shī   yǒu shí fēng huā tou piān  
fèng xián yuān zhōng yuān   liù lóng chā shang tiān zhōng tiān  
shàng zhī nián   zhì jīn luò suō chuān 穿  
huā liǎn zuò hūn shū zuò zhòu   shì jiān wèi shí chūn qián hòu  
shén nóng jiào mín luàn gēng nòu   táng hóu zhǐ chū liǎng huā dìng jié hòu  
táng hóu huā fāng shào nián   zhāo zhāo zhǎng huā zhōu xuán  
gǒu fēi rén chuán   wèi huā jiǎn huā zhōng xiān  
yáo jiā ài huā   huā qián xūn fēng  
cǎi huàn xiǎng róng miàn   wǎn lái jiǎo xūn fēng zhuǎn  
huā fèi qián mǎi   hòu lái huā kǎi  
qīng chūn fēi guò qiū fēi huí   hóng bái huā kāi  
céng guān yáo shùn shān   jiàn hàn táng chí guǎn lái  
kàn huā rén zhú nián nián gǎi   chóu kàn huā rén zài