日夕山中忽然有懷
久臥青山雲,遂為青山客。山深雲更好,賞弄終日夕。
月銜樓間峰,泉漱階下石。素心自此得,真趣非外惜。
鼯啼桂方秋,風滅籟歸寂。緬思洪崖術,欲往滄海隔。
雲車來何遲,撫幾空嘆息。
jiǔ
久
wò
臥
qīng
青
shān
山
yún
雲
,
suì
遂
wèi
為
qīng
青
shān
山
kè
客
。
。
shān
山
shēn
深
yún
雲
gèng
更
hǎo
好
,
shǎng
賞
nòng
弄
zhōng
終
rì
日
xī
夕
。
。
yuè
月
xián
銜
lóu
樓
jiān
間
fēng
峰
,
quán
泉
shù
漱
jiē
階
xià
下
shí
石
。
。
sù
素
xīn
心
zì
自
cǐ
此
dé
得
,
zhēn
真
qù
趣
fēi
非
wài
外
xī
惜
。
。
wú
鼯
tí
啼
guì
桂
fāng
方
qiū
秋
,
fēng
風
miè
滅
lài
籟
guī
歸
jì
寂
。
。
miǎn
緬
sī
思
hóng
洪
yá
崖
shù
術
,
yù
欲
wǎng
往
cāng
滄
hǎi
海
gé
隔
。
。
yún
雲
chē
車
lái
來
hé
何
chí
遲
,
fǔ
撫
jǐ
幾
kōng
空
tàn
嘆
xī
息
。
。