日望冉雄飛之來久不聞近耗因成鄙句以見翹然

宋代 馮時行
緩轡微吟自不催,看山下馬想徘徊。 陽春白雪久不聽,日暮碧雲殊未來。 已戒兒童篘熟酒,更勤風雪化新梅。 雲間飛舄何時下,抑鬱孤懷遲一開。
huǎn pèi wēi yín cuī   kàn shān xià xiǎng pái huái
yáng chūn bái xuě jiǔ tīng   yún shū wèi lái
jiè ér tóng chōu shú jiǔ   gèng qín fēng xuě huà xīn méi
yún jiān fēi shí xià   huái chí kāi