日暮南窗納涼

宋代 陸游
冠蓋塵沙得我憎,脫巾聊喜發鬅鬙。 素娥東涌行空闊,清吹南來掃鬱蒸。 團扇正閒看破墨,矮床欹臥怯文藤。 扁舟歸去應尤樂,莫羨金盤賜苑冰。
guān gài chén shā zēng   tuō jīn liáo péng sēng  
é dōng yǒng xíng kōng kuò   qīng chuī nán lái sǎo zhēng  
tuán shàn zhèng xián kàn   ǎi chuáng qiè wén téng  
piān zhōu guī yīng yóu   xiàn jīn pán yuàn bīng