日長至為懸弧之辰夜半起坐偶成

明代 王世貞
子夜不成眠,篝燈對黯然。微陽欲動後,老我未生前。 但喜初長日,毋論向暮年。悟來仍悄悄,收得漸綿綿。 線任兒曹益,弧從耆宿懸。無人識余意,香火競喧闐。
chéng mián   gōu dēng duì àn rán wēi yáng dòng hòu lǎo   wèi shēng qián    
dàn chū cháng   lùn xiàng nián lái réng qiāo qiāo shōu   de jiàn mián mián 綿   綿  
xiàn rèn ér cáo   cóng 宿 xuán rén shí xiāng   huǒ jìng xuān tián