日本刀歌

宋代 歐陽修
昆夷道遠不復通,世傳切玉誰能窮。 寶刀近出日本國,越賈得之滄海東。 魚皮裝貼香木鞘,黃白閒雜鍮與銅。 百金傳入好事手,佩服可以禳妖凶。 傳聞其國居大島,土壤沃饒風俗好。 其先徐福詐秦民,採藥淹留◇童老。 百工五種與之居,至今器玩皆精巧。 前朝貢獻屢往來,士人往往工詞藻。 徐福行時書未焚,逸書百篇今尚存。 令嚴不許傳中國,舉世無人識古文。 先王大典藏夷貊,蒼波浩蕩無通津。 令人感激坐流涕,銹澀短刀何足雲。
kūn dào yuǎn tōng   shì chuán qiē shuí néng qióng
bǎo dāo jìn chū běn guó   yuè jiǎ zhī cāng hǎi dōng
zhuāng tiē xiāng qiào   huáng bái xián tōu tóng
bǎi jīn chuán hǎo shì shǒu   pèi ráng yāo xiōng
chuán wén guó dǎo   rǎng ráo fēng hǎo
xiān zhà qín mín   cǎi yào yān liú   tóng lǎo
bǎi gōng zhǒng zhī   zhì jīn wán jiē jīng qiǎo
qián cháo gòng xiàn wǎng lái   shì rén wǎng wǎng gōng zǎo
xíng shí shū wèi fén   shū bǎi piān jīn shàng cún
lìng yán chuán zhōng guó   shì rén shí wén
xiān wáng diǎn cáng   cāng hào dàng tōng jīn
lìng rén gǎn zuò liú   xiù duǎn dāo yún