仁仲小圃

宋代 胡寅
白雲不為輕風起,閒影融融映秋水。 靜中觀物萬象呈,借問此心何所始。 蚊飛蠓過那足問,要識人生行樂耳。 君開小圃富幽致,自外而觀如畫裡。 陶公高興只柴桑,晏子之居徒近市。 春歸森森青竹上,秋盡離離從草靡。 歲華流轉只常在,月魄盈虧未嘗死。 經綸胸次自開泰,語笑尊前即傾否。 君知消息何處來,於穆我師純不已。
bái yún wéi qīng fēng   xián yǐng róng róng yìng qiū shuǐ
jìng zhōng guān wàn xiàng chéng   jiè wèn xīn suǒ shǐ
wén fēi měng guò wèn   yào shí rén shēng xíng ěr
jūn kāi xiǎo yōu zhì   wài ér guān huà
táo gōng gāo xīng zhǐ chái sāng   yàn zhī jìn shì
chūn guī sēn sēn qīng zhú shàng   qiū jǐn cóng cǎo
suì huá liú zhuǎn zhǐ cháng zài   yuè yíng kuī wèi cháng
jīng lún xiōng kāi tài   xiào zūn qián qīng fǒu
jūn zhī xiāo xi chǔ lái   shī chún