任仲微閱世亭

宋代 張耒
志士抱奇策,常苦不得伸。 及其利害出,倏已亡其人。 今古同此恨,愚智竟誰分。 哀哉老任公,英魄久已淪。 惟余亭下柏,閱世盤深根。 紛紛凡草木,幾變秋與春。 朝菌與蟪蛄,盡死我獨存。 任公不及見,見其賢子孫。 請君利斯奇,仍復大其門。
zhì shì bào   cháng shēn  
hài chū   shū wáng rén  
jīn tóng hèn   zhì jìng shuí fēn  
āi zāi lǎo rèn gōng   yīng jiǔ lún  
wéi tíng xià bǎi   yuè shì pán shēn gēn  
fēn fēn fán cǎo   biàn qiū chūn  
zhāo jūn huì   jìn cún  
rèn gōng jiàn   jiàn xián sūn  
qǐng jūn   réng mén