人玉吟

宋代 邵雍
玉不自珍人與珍,人珍何謝玉之純。 然後粹美始終一,更看清光表里真。 韜韞有名初在石,琢磨成器卻須人。 古人已死不復見,被褐之言不謬雲。
zhēn rén zhēn   rén zhēn xiè zhī chún  
rán hòu cuì měi shǐ zhōng   gèng kàn qīng guāng biǎo zhēn  
tāo yùn yǒu míng chū zài shí   zhuó chéng què rén  
rén jiàn   bèi zhī yán miù yún