壬寅和謝拙逸寄芳洲韻

宋代 徐瑞
塵埃野馬謾勞形,遠想高標愧此生。已許過從陪杖屨,敢辭來往涉途程。 幔亭山色長如畫,破衲秋風自有情。更待焚香參太極,朱弦端為發奇聲。
chén āi màn láo xíng   yuǎn xiǎng gāo biāo kuì shēng guò cóng péi zhàng gǎn   lái wǎng shè chéng    
màn tíng shān zhǎng huà   qiū fēng yǒu qíng gèng dài fén xiāng cān tài zhū   xián duān wèi shēng