壬戌歲春懷

宋代 汪莘
病起南皋二月時,鏡中樗散鬢成絲。 不因雀噪檐間樹,春雪春晴總不知。 抱疾衡門與藥親,苦無筋力尚精神。 東風日夜開桃李,不為人間失意人。
bìng nán gāo èr yuè shí   jìng zhōng chū sàn bìn chéng  
yīn què zào yán jiān shù   chūn xuě chūn qíng zǒng zhī  
bào héng mén yào qīn   jīn shàng jīng shén  
dōng fēng kāi táo   wéi rén jiān shī rén