任氏鳴璫橋

宋代 文同
清溪漱碧崖,袞袞寒聲落。 子川愛溪聲,架橋橫絕壑。 山風撼松月,倚檻聽噴薄。 遂號曰鳴璫,古人無此作。
qīng shù   gǔn gǔn hán shēng luò  
zi chuān ài shēng   jià qiáo héng jué  
shān fēng hàn sōng yuè   kǎn tīng pēn  
suì hào yuē míng dāng   rén zuò