人參

宋代 蘇軾
上黨天下脊,遼東真井底。 玄泉傾海腴,白露灑天醴。 靈苗此孕毓,肩肢或具體。 移根到羅浮,越水灌清泚。 地殊風雨隔,臭味終祖禰。 青椏綴紫萼,圓實墮紅米。 窮年生意足,黃土手自啟。 上藥無炮炙,齕齧盡根柢。 開心定魂魄,憂恚何足洗。 糜身輔吾生,既食首重稽。
shàng dǎng tiān xià   liáo dōng zhēn jǐng  
xuán quán qīng hǎi   bái tiān  
líng miáo yùn   jiān zhī huò  
gēn dào luó   yuè shuǐ guàn qīng  
shū fēng   chòu wèi zhōng  
qīng zhuì è   yuán shí duò hóng  
qióng nián shēng   huáng shǒu  
shàng yào páo zhì   niè jǐn gēn  
kāi xīn dìng hún   yōu huì  
shēn shēng   shí shǒu zhòng