人日過電

宋代 王十朋
臘去梅已稀,陽浮柳初弄。北斗新轉梢,東風漸消凍。 為人節固佳,顧我身無用。命駕訪親交,肩輿勞僕從。 門闌念久別,燈燭忻此共。興來酒自斟,歡至攲頻送。 提壺勸銜杯,播谷催除葑。農耕方迫歸,行樂未能縱。 人生苦離別,俗狀嗟倥傯。春風桃李花,把盞何時重。
méi   yáng liǔ chū nòng běi dǒu xīn zhuǎn shāo dōng   fēng jiàn xiāo dòng    
wéi rén jié jiā   shēn yòng mìng jià fǎng qīn jiāo jiān   láo 輿 cóng    
mén lán niàn jiǔ bié   dēng zhú xīn gòng xīng lái jiǔ zhēn huān   zhì pín sòng    
quàn xián bēi   cuī chú fēng nóng gēng fāng guī xíng   wèi néng zòng    
rén shēng bié   zhuàng jiē kǒng zǒng chūn fēng táo huā   zhǎn shí zhòng