人日大雪峻伯助甫來過賦得榆愁門陽四字四首 其二

明代 宗臣
已知青帝坐青陽,玄冥使者又飛楊。不是春風吹不去,知君欲跨白虹翔。
zhī qīng zuò qīng yáng   xuán míng shǐ 使 zhě yòu fēi yáng shì chūn fēng chuī zhī   jūn kuà bái hóng xiáng