人日城南登高

唐代 韓愈
初正候才兆,涉七氣已弄。靄靄野浮陽,暉暉水披凍。 聖朝身不廢,佳節古所用。親交既許來,子妷亦可從。 盤蔬冬春雜,尊酒清濁共。令征前事為,觴詠新詩送。 扶杖凌圮阯,刺船犯枯葑。戀池群鴨回,釋嶠孤雲縱。 人生本坦蕩,誰使妄倥傯。直指桃李闌,幽尋寧止重。
chū zhèng hòu cái zhào   shè nòng ǎi ǎi yáng   huī huī shuǐ dòng
shèng cháo shēn fèi   jiā jié suǒ yòng qīn jiāo lái   zhí cóng
pán shū dōng chūn   zūn jiǔ qīng zhuó gòng lìng zhēng qián shì wéi   shāng yǒng xīn shī sòng
zhàng líng zhǐ   chuán fàn fēng liàn chí qún huí   shì jiào yún zòng
rén shēng běn tǎn dàng   shuí shǐ 使 wàng kǒng zǒng zhí zhǐ táo lán   yōu xún níng zhǐ zhòng