人日

宋代 洪炎
開歲逢人日,吾衰不夢周。家書生遠恨,客舍起離憂。 朔雪驚南服,江梅笑隴頭。誰能結綵勝,一為散春愁。
kāi suì féng rén   shuāi mèng zhōu jiā shū shēng yuǎn hèn   shè yōu
shuò xuě jīng nán   jiāng méi xiào lǒng tóu shuí néng jié cǎi shèng   wèi sàn chūn chóu