人情

宋代 曾鞏
人情當面蔽山丘,誰可論心向白頭。 天祿閣非真學士,玉麟符是假諸侯。 詩書落落成孤論,耕釣依依憶舊遊。 早晚抽簪江海去,笑將風月扁舟。
rén qíng dāng miàn shān qiū   shuí lùn xīn xiàng bái tóu  
tiān 祿 fēi zhēn xué shì   lín shì jiǎ zhū hóu  
shī shū luò luò chéng lùn   gēng diào jiù yóu  
zǎo wǎn chōu zān jiāng hǎi   xiào jiāng fēng yuè piān zhōu