人倫僧求字

宋代 曹勛
上人早出岷峨出,頗游五嶺崎嶇還。 妙定休咎指諸掌,會心不出眉宇間。 顧予從來多得喪,歸老林泉喜無量。 它年見我岩壑中,應笑如如得非相。
shàng rén zǎo chū mín é chū   yóu lǐng hái
miào dìng xiū jiù zhǐ zhū zhǎng   huì xīn chū méi jiān
cóng lái duō de sàng   guī lǎo lín quán liàng
nián jiàn yán zhōng   yīng xiào de fēi xiāng