人間八首 其八
人間長夏去逶迤,凜凜嚴冬冰滿陂。西嶺未消終古雪,北風又折最高枝。
芙蕖敢為清霜死,葵藿真隨暖日移。不恨垂垂吾老矣,詩成天地已垂垂。
rén
人
jiān
間
cháng
長
xià
夏
qù
去
wēi
逶
yí
迤
,
lǐn
凜
lǐn
凜
yán
嚴
dōng
冬
bīng
冰
mǎn
滿
bēi
陂
。
。
xī
西
lǐng
嶺
wèi
未
xiāo
消
zhōng
終
gǔ
古
xuě
雪
,
běi
北
fēng
風
yòu
又
zhé
折
zuì
最
gāo
高
zhī
枝
。
。
fú
芙
qú
蕖
gǎn
敢
wéi
為
qīng
清
shuāng
霜
sǐ
死
,
kuí
葵
huò
藿
zhēn
真
suí
隨
nuǎn
暖
rì
日
yí
移
。
。
bù
不
hèn
恨
chuí
垂
chuí
垂
wú
吾
lǎo
老
yǐ
矣
,
shī
詩
chéng
成
tiān
天
dì
地
yǐ
已
chuí
垂
chuí
垂
。
。