人不易知

唐代 鄭昉
如面誠非一,深心豈易知。入秦書十上,投楚歲三移。 和玉翻為泣,齊竽或濫吹。周行雖有寘,殷鑑在前規。 寅亮推多士,清通固賞奇。病諸方號哲,敢相反成疵。 冬日承餘愛,霜雲喜暫披。無令見瞻後,回照復雲疲。
miàn chéng fēi   shēn xīn zhī qín shū shí shàng   tóu chǔ suì sān
fān wèi   huò làn chuī zhōu xíng suī yǒu zhì   yīn jiàn zài qián guī
yín liàng tuī duō shì   qīng tōng shǎng bìng zhū fāng hào zhé   gǎn xiāng fǎn chéng
dōng chéng ài   shuāng yún zàn lìng jiàn zhān hòu   huí zhào yún