宋代 方岳
借使長空插羽翰,人間無地著高寒。 一丘自作清涼國,兩曜誰司赤白丸。 老去詩猶堪杖屨,快哉風亦懶衣冠。 貴人要與常人別,寶帶圍腰大耐官。
jiè shǐ 使 cháng kōng chā hàn   rén jiān zhe gāo hán  
qiū zuò qīng liáng guó   liǎng yào shuí chì bái wán  
lǎo shī yóu kān zhàng   kuài zāi fēng lǎn guān  
guì rén yào cháng rén bié   bǎo dài wéi yāo nài guān