宋代 方岳
脫巾無計避炎熇,安得長風上泬寥。 自浴寒泉眉子硯,時澆蒼石膽瓶蕉。 老來轉覺身為累,貧甚豈為山可樵。 坐想草亭新竹上,一林碎月玉翛翛。
tuō jīn yán   ān cháng fēng shàng jué liáo  
hán quán méi yàn   shí jiāo cāng shí dǎn píng jiāo  
lǎo lái zhuǎn jué shēn wéi lèi   pín shén wéi shān qiáo  
zuò xiǎng cǎo tíng xīn zhú shàng   lín suì yuè xiāo xiāo