曲竹

宋代 樓鑰
放出一頭地,出牆梢更新。 傍人為稱屈,素志肯求伸。 苦節變甘節,曲身成直身。 青霄看直上,莫忘手援人。
fàng chū tóu   chū qiáng shāo gēng xīn  
bàng rén wéi chēng   zhì kěn qiú shēn  
jié biàn gān jié   shēn chéng zhí shēn  
qīng xiāo kàn zhí shàng   wàng shǒu yuán rén