曲玉管

清代 陳洵
海雨啼綃,霜林疊錦,逡巡等得秋歸了。卻被城烏驚起,一晌魂銷。 坐無聊。赬赬空尊,匆匆涼緒,重陽展盡佳期少。夢覺羅衾,點檢都付回潮。 到今宵。 暗惱西風,苦拋下、欺人年事,又還自在高寒,依然月殿星橋。 盡逍遙。剩人間簾戶,有點初來情味,蝶愁蜂慘,滿目山川,屬付漁樵。
hǎi xiāo   shuāng lín dié jǐn   qūn xún děng de qiū guī le què bèi chéng jīng   shǎng hún xiāo    
zuò liáo chēng chēng kōng zūn cōng   cōng liáng chóng   yáng zhǎn jǐn jiā shǎo mèng jué luó qīn diǎn jiǎn   dōu huí cháo      
dào jīn xiāo  
àn nǎo 西 fēng   pāo xià rén nián shì yòu   hái zai gāo hán   rán yuè diàn xīng 殿 qiáo    
jǐn xiāo yáo shèng rén jiān lián yǒu   diǎn chū lái qíng wèi dié   chóu fēng cǎn mǎn   滿 shān chuān zhǔ   qiáo