去歲九月二十七日在黃州生子名遁小名乾兒頎

宋代 蘇軾
吾年四十九,羈旅失幼子。 幼子真吾兒,眉角生已似。 未期觀所好,蹁躚逐書史。 搖頭卻梨栗,似識非分恥。 吾老常鮮歡,賴此一笑喜。 忽然遭奪去,惡業我累爾。 衣薪那免俗,變滅須臾耳。 歸來懷抱空,老淚如瀉水。 我淚猶可拭,日遠當日忘。 母哭不可聞,欲與汝俱亡。 故衣尚懸架,漲乳已流床。 感此欲忘生,一臥終日僵。 中年忝聞道,夢幻講已詳。 儲藥如丘山,臨病更求方。 仍將恩愛刃,割此衰老腸。 知迷欲自反,一慟送余傷。
nián shí jiǔ   shī yòu  
yòu zhēn ér   méi jiǎo shēng shì  
wèi guān suǒ hǎo   pián xiān zhú shū shǐ  
yáo tóu què   shì shí fēi fèn chǐ  
lǎo cháng xiān huān   lài xiào  
rán zāo duó   è lèi ěr  
xīn miǎn   biàn miè ěr  
guī lái huái bào kōng   lǎo lèi xiè shuǐ  
lèi yóu shì   yuǎn dāng wàng  
wén   wáng  
shàng xuán jià   zhǎng liú chuáng  
gǎn wàng shēng   zhōng jiāng  
zhōng nián tiǎn wén dào   mèng huàn jiǎng xiáng  
chǔ yào qiū shān   lín bìng gèng qiú fāng  
réng jiāng ēn ài rèn   shuāi lǎo cháng  
zhī fǎn   tòng sòng shāng