去歲和元翁重到雙澗寺觀余兄弟題詩之篇總忘

宋代 黃庭堅
素琴聲在時能聽,白鳥盟寒久未尋。 眼見野僧垂雪發,養親原不顧朱金。 開泉浸稻雙澗水,煨筍充盤春竹林。 安得一廛吾欲老,君聽莊舄病時吟。
qín shēng zài shí néng tīng   bái niǎo méng hán jiǔ wèi xún  
yǎn jiàn sēng chuí xuě   yǎng qīn yuán zhū jīn  
kāi quán jìn dào shuāng jiàn shuǐ   wēi sǔn chōng pán chūn zhú lín  
ān chán lǎo   jūn tīng zhuāng bìng shí yín