驅豎子摘蒼耳(即卷耳)

唐代 杜甫
江上秋已分,林中瘴猶劇。畦丁告勞苦,無以供日夕。 蓬莠獨不焦,野蔬暗泉石。卷耳況療風,童兒且時摘。 侵星驅之去,爛熳任遠適。放筐亭午際,洗剝相蒙冪。 登床半生熟,下箸還小益。加點瓜薤間,依稀橘奴跡。 亂世誅求急,黎民糠籺窄。飽食復何心,荒哉膏粱客。 富家廚肉臭,戰地骸骨白。寄語惡少年,黃金且休擲。
jiāng shàng qiū fēn   lín zhōng zhàng yóu dīng gào láo   gōng
péng yǒu jiāo   shū àn quán shí juǎn ěr kuàng liáo fēng   tóng ér qiě shí zhāi
qīn xīng zhī   làn màn rèn yuǎn shì fàng kuāng tíng   bāo xiāng méng
dēng chuáng bàn shēng shú   xià zhù hái xiǎo jiā diǎn guā xiè jiān  
luàn shì zhū qiú   mín kāng zhǎi bǎo shí xīn   huāng zāi gāo liáng
jiā chú ròu chòu   zhàn hái bái è shào nián   huáng jīn qiě xiū zhì