群玉堂即事

宋代 汪莘
蓬萊道山到者稀,忽隨飈駕同來歸。 天橫閬野望不盡,地絕瀛海如無依。 初得松門入蕭瑟,漸繞苔徑穿芳菲。 奇花異卉不可識,但覺春是人間非。 高檐長廓白日靜,朱簾綠幕清風微。 仰觀群玉三大字,始憶上帝書所儲。 赤圖綠牒文字古,空桑孤竹音調希。 飲中八仙各灑落,瓊林風月相光輝。 坐而投壺妙貫耳,立而對弈工解圖。 吟詩誦賦清且永,何事顧我頻噓欷。 君不見咸平景德時,太平都在楊劉詩。 又不見慶曆元佑際,後來誰與歐蘇繼。 只今延閣多才賢,如玉在山珠在淵。 楊劉歐蘇未為老,秦皇鼌張俱少年。 有客野於孟東野,更宜盧仝作詩社。 碧箋小紙辱佳命,青林紫筆令揮寫。 君山天酒澆枯腸,吸盡一回酴醾香。 贈君千歲白鹿健,報我三尺金魚光。 羽陵蠹簡非我處,老上龍庭欲飛去。 鳳台南軒又招手,第一內宅由來住。 東西南北身已老,安得丹液還元腦。 碧桃洞口花亂飛,留待歸來不須掃。
péng lái dào shān dào zhě   suí biāo jià tóng lái guī  
tiān héng láng wàng jìn   jué yíng hǎi  
chū sōng mén xiāo   jiàn rào tái jìng chuān 穿 fāng fēi  
huā huì shí   dàn jué chūn shì rén jiān fēi  
gāo yán zhǎng kuò bái jìng   zhū lián qīng fēng wēi  
yǎng guān qún sān   shǐ shàng shū suǒ chǔ  
chì dié wén   kōng sāng zhú yīn diào 調  
yǐn zhōng xiān luò   qióng lín fēng yuè xiàng guāng huī  
zuò ér tóu miào guàn ěr   ér duì gōng jiě  
yín shī sòng qīng qiě yǒng   shì pín  
jūn jiàn xián píng jǐng shí   tài píng dōu zài yáng liú shī  
yòu jiàn qìng yuán yòu   hòu lái shuí ōu  
zhī jīn yán duō cái xián   zài shān zhū zài yuān  
yáng liú ōu wèi wèi lǎo   qín huáng cháo zhāng shào nián  
yǒu mèng dōng   gèng tóng zuò shī shè  
jiān xiǎo zhǐ jiā mìng   qīng lín lìng huī xiě  
jūn shān tiān jiǔ jiāo cháng   jìn huí xiāng  
zèng jūn qiān suì bái 鹿 jiàn   bào sān chǐ jīn guāng  
líng jiǎn fēi chù   lǎo shàng lóng tíng fēi  
fèng tái nán xuān yòu zhāo shǒu   nèi zhái yóu lái zhù  
dōng 西 nán běi shēn lǎo   ān dān huán yuán nǎo  
táo dòng kǒu huā luàn fēi   liú dài guī lái sǎo