去年予謫湘源朱升之副使以二詩寄慰茲聞升之調按滇南悽然奉答 其一

明代 顧璘
題詩慰我瀟湘謫,灑淚看君巂外行。悵望故山俱萬里,苦吟秋月向孤城。 風摧羽翼青雲隔,塵滿頭顱白髮生。世事近來無所愛,溪門春起欲歸耕。
shī wèi xiāo xiāng zhé   lèi kàn jūn guī wài háng chàng wàng shān wàn   yín qiū yuè xiàng chéng
fēng cuī qīng yún   chén mǎn 滿 tóu bái shēng shì shì jìn lái suǒ ài   mén chūn guī gēng