去婦詞

元代 揭傒斯
輕合鮮義終,苟容非禮遇。遠結萬里㛰,多為才名誤。 始與君結好,不知君有婦。有女嫁他人,俱懷托遲暮。 青青牆下草,生死牆下路。娟娟道傍花,零落無處所。 女子失其身,何以保貞素。既乖百年意,百年誰能度。 對鏡空悲唶,中心良難訴。浮萍難為托,一木無兩附。 棄舊屬新歡,新歡漸成故。寧當中路折,莫被他人去。 寧老阿母傍,不受他人妒。騰身出房間,兩絕無復顧。 豈願嫁他人,甘心西山樹。
qīng xiān zhōng   gǒu róng fēi yuǎn jié wàn 㛰,   duō wèi cái míng
shǐ jūn jié hǎo   zhī jūn yǒu yǒu jià rén   huái tuō chí
qīng qīng qiáng xià cǎo   shēng qiáng xià juān juān dào bàng huā   líng luò chǔ suǒ
shī shēn   bǎo zhēn guāi bǎi nián   bǎi nián shuí néng
duì jìng kōng bēi jiè   zhōng xīn liáng nán píng nán wéi tuō   liǎng
jiù shǔ xīn huān   xīn huān jiàn chéng níng dāng zhōng zhé   bèi rén
níng lǎo ā bàng   shòu rén téng shēn chū fáng jiān   liǎng jué
yuàn jià rén   gān xīn 西 shān shù