去冬

宋代 鄭剛中
去冬竹瓦迎新雪,曾下珠璣到酒盤。 正月便回春意暖,五更微帶雁聲寒。 門諳寂寞何須翟,鬢就衰殘豈是潘。 祗有報恩心耿耿,自餘都作六如看。
dōng zhú yíng xīn xuě   céng xià zhū dào jiǔ pán
zhēng yuè biàn 便 huí chūn nuǎn   gēng wēi dài yàn shēng hán
mén ān   bìn jiù shuāi cán shì pān
zhī yǒu bào ēn xīn gěng gěng   dōu zuò liù kàn