勸張李二君酒

宋代 呂本中
張侯好詩如好色,不敢為主而為客。李侯好酒如好詩,心雖甚壯無人知。 兩侯風味俱不惡,如芙蓉與木芍藥。午窗留客看筆快,曉枕無人猶睡著。 廣袖漸變天寶妝,大字不作元和腳。世人譏笑乃其分,政是仍叔之子弱。 病夫坐隱無所求,荒檐斷雨鳴春鳩。爐煙未盡消百憂,恨不緩帶從公游。 何時清江橫小舟,與公一醉荻花秋,卻來密庵參牧牛。
zhāng hóu hǎo shī hào   gǎn wéi zhǔ ér wèi hóu hǎo jiǔ hǎo shī xīn   suī shén zhuàng rén zhī    
liǎng hóu fēng wèi è   róng sháo yào chuāng liú kàn kuài xiǎo   zhěn rén yóu shuì zháo    
guǎng xiù jiàn biàn tiān bǎo zhuāng   zuò yuán jiǎo shì rén xiào nǎi fēn zhèng   shì réng shū zhī ruò    
bìng zuò yǐn suǒ qiú   huāng yán duàn míng chūn jiū yān wèi jǐn xiāo bǎi yōu hèn   huǎn dài cóng gōng yóu    
shí qīng jiāng héng xiǎo zhōu   gōng zuì huā qiū   què lái ān cān niú