銓攜具賞石渠酴醾用坡韻呈同舍

宋代 胡銓
酴醾獨殿春,得路未為晚。 露時張翠傘,月蕊明玉幰。 洗妝雨亦妍,暗麝風更遠。 唐時真宰相,勁氣凌諫苑。 危言工切劘,壁立萬仞巘。 帝為釀此花,以賞硯畫婉。 清芬濯千古,天河豈須挽。 不妨便醉死,聞香定魂返。
diàn 殿 chūn   de wèi wèi wǎn  
shí zhāng cuì sǎn   yuè ruǐ míng xiǎn  
zhuāng yán   àn shè fēng gèng yuǎn  
táng shí zhēn zǎi xiàng   jìn líng jiàn yuàn  
wēi yán gōng qiē   wàn rèn yǎn  
wèi niàng huā   shǎng yàn huà wǎn  
qīng fēn zhuó qiān   tiān wǎn  
fáng biàn 便 zuì   wén xiāng dìng hún fǎn