銓瑣

宋代 方岳
綠漬苔痕蝕斷碑,摩挲名字笑衰遲。 雲寒昨夜人何似,雨鎖重門春不知。 莫倚離騷堪仆命,從來造物亦兒痴。 轉頭十五年前話,獨立東風舉似誰。
tái hén shí duàn bēi   míng zi xiào shuāi chí  
yún hán zuó rén   suǒ chóng mén chūn zhī  
sāo kān mìng   cóng lái zào ér chī  
zhuǎn tóu shí nián qián huà   dōng fēng shuí