犬詩二首 其二

明代 李夢陽
吠尨聞昔詠,走盧欽故名。遊園方載獫,重鋂寧自行。 發蹤難可遇,沾草空含情。
fèi méng wén yǒng   zǒu qīn míng yóu yuán fāng zǎi xiǎn zhòng   méi níng xíng    
zōng nán   zhān cǎo kōng hán qíng