齊雲亭憑高有感

宋代 宋祁
憑高極目意茫然,坐對淮南搖落天。 空把歸心同客雁,遂將緘口伴寒蟬。 一罇醒醉黃花外,萬事蕭條白髮前。 誰取長弓射鳥翼,休教西日送凋年。
píng gāo máng rán   zuò duì huái nán yáo luò tiān
kōng guī xīn tóng yàn   suì jiāng jiān kǒu bàn hán chán
zūn xǐng zuì huáng huā wài   wàn shì xiāo tiáo bái qián
shuí cháng gōng shè niǎo   xiū jiào 西 sòng diāo nián