七月十一夜月下獨酌

宋代 楊萬里
今歲秋陽曬人死,今宵秋月呼人起。 月光如水澡吾體,月色如霜凍吾髓。 老夫畏熱如於菟,平生愛月如冰壺。 望舒可客不可孤,麴生可親不可疏。 更招玉兔金蟾蜍,同酌山杯煮澗蔬。 來朝秋陽再作惡,今夕秋光且行樂, 遮莫參橫並月落。
jīn suì qiū yáng shài rén   jīn xiāo qiū yuè rén  
yuè guāng shuǐ zǎo   yuè shuāng dòng suǐ  
lǎo wèi   píng shēng ài yuè bīng  
wàng shū   shēng qīn shū  
gèng zhāo jīn chán chú   tóng zhuó shān bēi zhǔ jiàn shū  
lái zhāo qiū yáng zài zuò è   jīn qiū guāng qiě xíng  
zhē shēn héng bìng yuè luò