七月十四日夜大雨徹曉方止田家雲早晚禾自此

宋代 虞儔
夜雨傾盆搗瓦溝,檐聲洶湧碎江流。 安眠一枕西窗曉,飽飯十分南畝秋。 老火熏天已無跡,頻年赤地更誰憂。 起來喜撥床頭甕,卻待今宵月滿樓。
qīng pén dǎo gōu   yán shēng xiōng yǒng suì jiāng liú  
ān mián zhěn 西 chuāng xiǎo   bǎo fàn shí fēn nán qiū  
lǎo huǒ xūn tiān   pín nián chì gèng shuí yōu  
lai chuáng tóu wèng   què dài jīn xiāo yuè mǎn 滿 lóu