七月十六日晚雨已而月出

宋代 周紫芝
將雨日已晏,既晴天亦曛。風從莽蒼來,雲向西南奔。 忽於蒼玉玦,擁此黃金盆。我居在山頂,升沉閱冰輪。 三年東岡頭,入我圭竇門。平生金蘭友,老去無一存。 願言結神交,相與論素心。素心不可說,月亦終無言。
jiāng yàn   qíng tiān xūn fēng cóng mǎng cāng lái yún   xiàng nán 西 bēn    
cāng jué   yōng huáng jīn pén zài shān dǐng shēng   chén yuè bīng lún    
sān nián dōng gāng tóu   guī dòu mén píng shēng jīn lán yǒu lǎo   cún    
yuàn yán jié shén jiāo   xiāng lùn xīn xīn shuō yuè   zhōng yán