七月十八日夜獨坐靜寄月出麻姑背開戶徜徉夜久不寐

宋代 周紫芝
秋日忽復翳,暮色橫陂陁。黯黯窗戶暗,森森修竹多。 我懶不點燈,枯藤與婆娑。青山忽吐月,隔竹翻金波。 須臾滿幽林,欸乃被岩阿。開門望天漢,星宿方森羅。 秋風入梧楸,白露沾芰荷。夜寒有驚鵲,飛鳴繞南柯。 蒼生願安枕,壯士方橫戈。誰能請纓劍,故地收關河。 我意忽不愜,鄰雞復當歌。詩成月巳落,奈此老狂何。
qiū   héng tuó àn àn chuāng hu àn sēn   sēn xiū zhú duō    
lǎn diǎn dēng   téng suō qīng shān yuè   zhú fān jīn    
mǎn 滿 yōu lín   ǎi nǎi bèi yán ē kāi mén wàng tiān hàn xīng   xiù fāng 宿 sēn luó    
qiū fēng qiū   bái zhān hán yǒu jīng què fēi   míng rào nán    
cāng shēng yuàn ān zhěn   zhuàng shì fāng héng shuí néng qǐng yīng jiàn   shōu guān    
qiè   lín dāng shī chéng yuè luò nài   lǎo kuáng