七月二日大雨歌

宋代 文天祥
燕山五六月,氣候苦不常。 積陰綿五旬,畏景淡無光。 天漏比西極,地濕等南方。 今何苦常雨,昔何苦常暘。 七月二日夜,天工為誰忙。 浮雲黑如墨,飄風怒如狂。 滂沱至夜半,天地為低昂。 勢如蛟龍出,平陸俄懷襄。 初疑倒巫峽,又似翻蕭湘。 千門各已閉,仰視天茫茫。 但聞屋側聲,人力無支當。 嗟哉此圜土,占勝非高岡。 赭衣無容足,南房並北房。 北房水二尺,聚立唯東箱。 桎梏猶自可,凜然覆穹牆。 嘈嘈複雜雜,丞汗流成漿。 張目以待旦,沈沈漏何長。 南冠者為誰,獨居沮洳場。 此夕水彌滿,浮動八尺床。 壁老如欲壓,守者殊皇皇。 我方鼾鼻睡,逍遙遊帝鄉。 百年一大夢,所歷皆黃粱。 死生已勘破,身世如遺忘。 雄雞叫東白,漸聞語場揚。 論言苦飄揚,形勢猶倉黃。 起來立泥塗,一笑褰衣裳。 遺書宛在架,吾道終未亡。
yān shān liù yuè   hòu cháng  
yīn mián 綿 xún   wèi jǐng dàn guāng  
tiān lòu 西   shī děng nán fāng  
jīn cháng   cháng yáng  
yuè èr   tiān gōng wèi shuí máng  
yún hēi   piāo fēng kuáng  
pāng tuó zhì bàn   tiān wèi áng  
shì jiāo lóng chū   píng é huái xiāng  
chū dào xiá   yòu shì fān xiāo xiāng  
qiān mén   yǎng shì tiān máng máng  
dàn wén shēng   rén zhī dāng  
jiē zāi yuán   zhàn shèng fēi gāo gāng  
zhě róng   nán fáng bìng běi fáng  
běi fáng shuǐ èr chǐ   wéi dōng xiāng  
zhì yóu   lǐn rán qióng qiáng  
cáo cáo   chéng hàn liú chéng jiāng 漿  
zhāng dài dàn   shěn shěn lòu zhǎng  
nán guān zhě wèi shuí   chǎng  
shuǐ mǎn 滿   dòng chǐ chuáng  
lǎo   shǒu zhě shū huáng huáng  
fāng hān shuì   xiāo yáo yóu xiāng  
bǎi nián mèng   suǒ jiē huáng liáng  
shēng kān   shēn shì wàng  
xióng jiào dōng bái   jiàn wén chǎng yáng  
lùn yán piāo yáng   xíng shì yóu cāng huáng  
lai   xiào qiān shang  
shū wǎn zài jià   dào zhōng wèi wáng