祈雨

宋代 孔平仲
皇天久不雨,旱風滿東國。春田廢鋤犁,秋事闕牟麥。 縣官緊租賦,守令抱憂責。交馳謁並望,不敢愛牲帛。 而我處學宮,於邦乃賓客。霜寒怯早起,臥聽車馬適。 方茲祈求急,不預奔走役。精誠倘蒙報,豈不沾潤澤。 古有支離形,亦有支離德。而我頗施施,支離在官職。 雖然憫元元,覽鏡見顏色。高詠雲漢篇,千秋意悽惻。
huáng tiān jiǔ   hàn fēng mǎn 滿 dōng guó chūn tián fèi chú qiū   shì quē mài    
xiàn guān jǐn   shǒu lìng bào yōu jiāo chí bìng wàng   gǎn ài shēng    
ér chù xué gōng   bāng nǎi bīn shuāng hán qiè zǎo   tīng chē shì    
fāng qiú   bēn zǒu jīng chéng tǎng méng bào   zhān rùn    
yǒu zhī xíng   yǒu zhī ér shī shī zhī   zài guān zhí    
suī rán mǐn yuán yuán   lǎn jìng jiàn yán gāo yǒng yún hàn piān qiān   qiū