七夕後一日寄陳巨濟

宋代 歐陽澈
高樓昨夜西風轉,耿耿銀河雲葉卷。擎空皎月弄嬋娟,領略溪山堪指點。 秋光次第磨青銅,一味清涼襲庭院。遙知天外鵲橋成,織女牛郎會佳燕。 憑高翻憶鳳樓人,慇勤乞巧陳芳奠。可堪目斷心旌搖,砌成幽恨無人展。 促樽欣得莫逆交,脈脈閒愁憑理遣。清狂舉白話平生,午夜香燃殘寶篆。 淒涼此際憶年時,爛漫瓊樓興不淺。
gāo lóu zuó 西 fēng zhuǎn   gěng gěng yín yún juàn qíng kōng jiǎo yuè nòng chán juān lǐng   lüè shān kān zhǐ diǎn    
qiū guāng qīng tóng   wèi qīng liáng tíng yuàn yáo zhī tiān wài què qiáo chéng zhī   niú láng huì jiā yàn    
píng gāo fān fèng lóu rén   yīn qín qiǎo chén fāng diàn kān duàn xīn jīng yáo   chéng yōu hèn rén zhǎn    
zūn xīn jiāo   xián chóu píng qiǎn qīng kuáng bái huà píng shēng   xiāng rán cán bǎo zhuàn    
liáng nián shí   làn màn qióng lóu xīng qiǎn