七夕泛舟二首

唐代 盧照鄰
汀葭肅徂暑,江樹起初涼。水疑通織室,舟似泛仙潢。 連橈渡急響,鳴棹下浮光。日晚菱歌唱,風煙滿夕陽。 鳳杼秋期至,鳧舟野望開。微吟翠塘側,延想白雲隈。 石似支機罷,槎疑犯宿來。天潢殊漫漫,日暮獨悠哉。
tīng jiā shǔ   jiāng shù chū liáng shuǐ tōng zhī shì   zhōu shì fàn xiān huáng
lián ráo xiǎng   míng zhào xià guāng wǎn líng chàng   fēng yān mǎn 滿 yáng
fèng zhù qiū zhì   zhōu wàng kāi wēi yín cuì táng   yán xiǎng bái yún wēi
shí shì zhī   chá fàn 宿 lái tiān huáng shū màn màn   yōu zāi