泣謝陳德任

宋代 徐積
義重江湖叟,情施墟墓閒。孤魂慰長夜,老淚濕衰顏。 一奠方銘骨,三年更倚山。更分心兩處,恍惚自收還。
zhòng jiāng sǒu   qíng shī xián hún wèi cháng lǎo   lèi shī shuāi yán    
diàn fāng míng   sān nián gèng shān gèng fēn xīn liǎng chù huǎng   shōu hái