棲閒堂

宋代 韓淲
能棲不能閒,其心未可知。能閒不能棲,其跡無已時。 棲閒一以名,二者兼得之。昔春升其堂,尊酒飲於斯。 崑山日夕佳,陂池清渺瀰。手植花柳間,田園粗充飢。 潔哉兩龔家,異代猶許奇。夫豈忘治功,而故與世違。 漢朝有蒲輪,用舍端不欺。三江五湖口,君子謹其儀。 何以寫我歌,遙遙記所思。
néng néng xián   xīn wèi zhī néng xián néng   shí    
xián míng   èr zhě jiān zhī chūn shēng táng zūn   jiǔ yǐn    
kūn shān jiā   bēi chí qīng miǎo shǒu zhí huā liǔ jiān tián   yuán chōng    
jié zāi liǎng gōng jiā   dài yóu wàng zhì gōng ér   shì wéi    
hàn cháo yǒu lún   yòng shè duān sān jiāng kǒu jūn   zi jǐn    
xiě   yáo yáo suǒ