砌下兩修竹

宋代 鄭剛中
砌下兩修竹,翠色含煙新。 盡日肯相對,蕭然如可人。 清風動遙虛,亦不厭我貧。 時時一相過,吹拂席上塵。 二物有嘉意,尉我窮悴身。 常觀有道者,尚與鹿豕群。 奚必廣團聚,共共如飛蚊。 清風與修竹,吾不失所親。
xià liǎng xiū zhú   cuì hán yān xīn  
jìn kěn xiāng duì   xiāo rán rén  
qīng fēng dòng yáo   yàn pín  
shí shí xiāng guò   chuī shàng chén  
èr yǒu jiā   wèi qióng cuì shēn  
cháng guān yǒu dào zhě   shàng 鹿 shǐ qún  
guǎng tuán   gòng gòng fēi wén  
qīng fēng xiū zhú   shī suǒ qīn