秋字

唐代 韓愈
淮南悲木落,而我亦傷秋。況與故人別,那堪羈宦愁。 榮華今異路,風雨昔同憂。莫以宜春遠,江山多勝游。
huái nán bēi luò   ér shāng qiū kuàng rén bié   kān huàn chóu
róng huá jīn   fēng tóng yōu chūn yuǎn   jiāng shān duō shèng yóu