秋中野望寄舍弟綬兼令呈上西川尚書舅

唐代 盧綸
憂來思遠望,高處殊非愜。夜露濕蒼山,秋陂滿黃葉。 人隨雁迢遞,棧與雲重疊。骨肉暫分離,形神遂疲苶. 紅旌渭陽騎,幾日勞登涉。蜀道藹松筠,巴江盛舟楫。 小生即何限,簡誨偏盈篋。舊恨尚填膺,新悲復縈睫。 因求種瓜利,自喜歸耕捷。井臼賴依鄰,兒童亦勝汲。 塵容不在照,雪鬢那堪鑷。唯有餐霞心,知夫與天接。
yōu lái yuǎn wàng   gāo chù shū fēi qiè shī cāng shān   qiū bēi mǎn 滿 huáng
rén suí yàn tiáo   zhàn yún chóng dié ròu zàn fēn   xíng shén suì nié   .
hóng jīng wèi yáng   láo dēng shè shǔ dào ǎi sōng yún   jiāng shèng zhōu
xiǎo shēng xiàn   jiǎn huì piān yíng qiè jiù hèn shàng tián yīng   xīn bēi yíng jié
yīn qiú zhòng guā   guī gēng jié jǐng jiù lài lín   ér tóng shèng
chén róng zài zhào   xuě bìn kān niè wéi yǒu cān xiá xīn   zhī tiān jiē